20h8 ngày 20/08/2008. Người ta nói với tôi rằng đó là một thời khắc hiếm có trong năm vì có thể viết nó thành một dãy số tuần hoàn: 200820082008. Một thời điểm đặc biệt nên người ta khuyên nhau hãy làm những điều gì đó đặc biệt.

" />

, Ngôn ngữ:

Việt Nam | English

Sóng và lặng


20h8 ngày 20/08/2008. Người ta nói với tôi rằng đó là một thời khắc hiếm có trong năm vì có thể viết nó thành một dãy số tuần hoàn: 200820082008. Một thời điểm đặc biệt nên người ta khuyên nhau hãy làm những điều gì đó đặc biệt.

Tôi có cuộc hẹn với Mai Mai từ 5h chiều tại một trà quán, nơi góc Phạm Ngọc Thạch và Võ Thị Sáu. Mai Mai muốn ghi âm cuộc nói chuyện giữa chúng tôi để phát trong chương trình Ô cửa cuộc sống của đài phát thanh tỉnh nơi cô làm việc. Qua vài lần chat, Mai Mai nói chuyện rất khiêm nhường, không như một vài nhà báo cứ áp lên tôi một thứ quyền lực vô hình nhưng nặng nề. Nên với Mai Mai, dù chưa biết gì về cô, tôi cũng sẵn sàng gặp.

Mai Mai mặc áo tím, đi cùng một cậu trai, là cộng tác viên của cô tại thành phố. Cuộc trò chuyện bắt đầu bằng những câu hỏi xoay quanh cuốn sách mới xuất bản của tôi và rồi lan man qua quan niệm về tình yêu cuộc sống...

Qua máy tính với những dòng chữ, hơn một lần Mai Mai bày tỏ ước muốn có được sự tự do như tôi, để cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa sống. Nhưng cô đã quen với một cái khuôn, chỉ cố để lấp đầy nó chứ không thể thoát ra mà sống trong những hình thù khác. Như chất lỏng bị đóng chai không thể sóng sánh.



Sau cuộc phỏng vấn, Mai Mai hào hứng mời tôi đi ăn. Ngại cô trễ giờ xe buýt, tôi nhắc cô về thời gian. Mai Mai tiếc nuối hẹn dịp khác, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên bấm điện thoại gọi... "Khi nào anh xong việc qua đón em được không, em trễ giờ xe buýt rồi!...". Sắp xếp xong, cô quay ra giải thích:

- Anh xã của tớ hôm nay đi họp trên thành phố, cũng ngại nhờ lắm! Nhưng đi xe buýt về thì sợ say xe. Mà cũng muốn mời bạn đi ăn lắm!

- Ủa, vợ chồng mà cũng ngại nhờ sao? - Tôi cắc cớ hỏi.

- À, tại cũng đang hơi bất ổn một chút! - Mai Mai cười hiền lành.

Chúng tôi ngồi đợi ánh đèn phủ vàng võ ngã ba mới bắt đầu rời trà quán. "Ăn gì nhỉ?". "Cơm gà, bánh tráng, hay...?". "Chỗ nào có đồ ăn Bắc đi, hay là ra Cua Đồng?". "Okie, mình thích ở đó lắm!"...

Trà quán hay Cua Đồng là nơi tôi được người yêu dẫn đến lần đầu tiên, nên còn ấn tượng. Vì thế đi với Mai Mai đến những chỗ đó đều có cảm giác quen quen, dễ gần. Mai Mai có vẻ rất phấn khởi, lâu rồi cô ấy chưa ngắm Sài Gòn buổi tối, chưa được cảm nhận lại không khí của những ngày còn tự do. Trong khi chờ đồ ăn dọn ra, Mai Mai gọi điện cho bố chồng thông báo về khuya, rồi lại gọi cho mẹ ruột nhờ trông cháu giùm. Tôi chun mũi: "Có gia đình rồi rắc rối nhỉ?". "Mai chỉ sợ cụ ở nhà chờ cơm và lo lắng thôi! Chứ hai cuộc điện thoại là hết vướng bận rồi đó!".

Tôi, Mai Mai và cộng sự của cô ăn uống vui vẻ trong cái không gian rất gần, đậm hương quê từ đồ ăn cho đến nhân viên của quán. Mai Mai cũng là người Bắc, gia đình chuyển hẳn vào Nam từ khi cô còn bé, song sống ở một vùng toàn người Bắc di cư nên giọng Mai Mai không lai tạp.

Kết thúc bữa tối, chồng Mai Mai vẫn chưa gọi điện. Chúng tôi kéo ra Hồ Con Rùa ngồi chơi. Hồ Con Rùa như một vòng xoay, người ta nối nhau bám thành một hình tròn không trọn vẹn rồi lại ly tâm về những con đường khác. Cộng sự của Mai Mai lững thững dạo bộ. Còn hai người phụ nữ ngồi trò chuyện.

"Anh xã của Mai là mối tình đầu đấy! Anh ấy xinh lắm, mặt tròn, trắng trẻo dễ thương, mỗi tội nhỏ người, cao có trên mét sáu. Nhớ lại thời còn đi học, tình yêu lãng mạn làm sao. Từ nhà Mai lên trường khoảng 40 cây số. Cuối tuần muốn về nhà là phải đi bằng xe buýt. Mai bị say xe, nên sau mỗi chuyến đi đuối khủng khiếp. Thời đó anh xã nhiệt tình lắm. Cứ thứ 7 đạp xe chở Mai về nhà, chiều chủ nhật đạp xe chở Mai lên trường. Rồi khi tốt nghiệp thì cưới nhau, sinh một bé gái. Cứ như số mệnh đúc sẵn cho một cái khuôn, mặc sức chỉn chu, hiền thảo. Và rồi đến bây giờ Mai bắt đầu thấy tiếc nuối... Ước gì anh xã mình bớt nghe lời mẹ đi hoặc anh ấy cao hơn một chút...".

Mai Mai hơn tuổi tôi, tốt nghiệp ĐH cách đây vài năm. Bằng giỏi nên về làm trong một cơ quan nhà nước của tỉnh rất dễ dàng. Cô đã học xong thạc sỹ. Song có lẽ vì thế cuộc sống của cô bình lặng trôi. Đến mức giờ Mai Mai ước mong được nổi sóng...

Khi nghe kể về cuộc hôn nhân với mối tình đầu kéo dài bảy, tám năm, tôi ngưỡng mộ Mai Mai vô cùng. Thế nhưng cô lại ngậm ngùi và dường như thèm muốn lối sống phiêu định của tôi. Một mối tình trọn vẹn là điều khó khăn với tôi. Còn Mai Mai lại đang khát khao chiếc nút chai được bật ra, để mình tuôn chảy giữa một thế giới tưởng như quá rộng lớn.

Người bạn trở về, nói rằng nhìn xa cứ tưởng hai chúng tôi là một cặp tình nhân, vì mái tóc ngắn của Mai Mai khiến người ta dễ lầm đó là một cậu trai. Tôi cười, Mai Mai cũng cười, cả ba cùng cười khúc khích...

Hơn 9 rưỡi, chồng Mai Mai đến, thắc mắc sao chúng tôi không ngồi trong một quán café, mà lại ở ngoài đường hứng bụi. Tôi giải thích: đã uống trà, đã đi ăn, và giờ thích ở ngoài trời ngắm người qua trong không gian tự nhiên. Tôi giục mọi người chia tay, vì hai vợ chồng Mai Mai còn phải đi hơn 40 km.

Tôi về đến nhà hơn 10h tối, mở máy online, nhận được những offline message nhắc nhở về thời khắc 200820082008. Lúc đó tôi và Mai Mai đang bộc bạch về cuộc sống, về tình yêu, về ước mơ và cả những nỗi buồn sâu thẳm.

Tôi nhớ người yêu mình, đã không ở bên cạnh tôi. Một cuộc tình âm thầm, hờ hững, nặng trĩu cả hai trái tim. Giữa chúng tôi có bao điều khó nói, dù gần, dù xa, cũng vẫn là một khoảng cách vô hình dài hơn cả thực tại. Có lẽ Mai Mai thấy háo hức với bầu trời bao la và đôi chân cuồng lên muốn được chạy nhảy. Nhưng tôi lại chỉ đang muốn một lực kéo níu mình về bến đỗ, một cái khuôn yên ổn cho những tháng ngày nghiêng ngả theo bao sóng gió. Cảm giác sóng sánh chỉ khiến người ta say. Say! Say! Say!... Và chống chếnh...

Bể cá cảnh ngay chỗ tôi ngủ, róc rách tiếng nước máy lọc. Tôi ngồi ngắm cá bơi. Tôi ngắm chú cá chùi kiếng cần mẫn áp miệng vào mặt kính. Tôi ngắm đôi phượng hoàng ung dung dao động nhẹ những chiếc vây tại một chỗ. Tôi ngắm đôi hỏa tiễn lăng xăng phi hết góc nọ đến góc kia. Tôi ngắm đàn cá bảy màu nhẹ nhàng lướt trên gần mặt nước. Rồi tôi ngắm hai con cá vàng đầu lân to nhất bể cá. Chúng hồn nhiên vẫy những cái đuôi lòe xòe, mềm mại trong một không gian nhỏ hẹp. Tôi liên tưởng chúng giống Mai Mai, nếu một ngày kia được tiếp xúc với một chú cá nơi sông, nơi biển thì những con cá của tôi có tiếc nuối và hờn giận vì đã được nuôi trong một chiếc bể? Bể cá cảnh đó, do người yêu tôi mang đến...

Gần nửa khuya, tôi thấy Mai Mai online, hỏi cô về có gặp trục trặc gì không? Mai Mai có vẻ không được vui: "Lại cãi nhau bạn à! Mà trên đường về bị hỏng xe nữa...". Tâm tôi cũng hơi nặng nề, nên chỉ nói được với cô rằng: "Có lẽ đang là một giai đoạn khó khăn thôi. Chắc cũng sẽ qua!". Mai Mai gõ tiếp: "Tớ muốn quay lại Sài Gòn và đến ngọn đồi chong chóng bên Phú Mỹ Hưng ngồi quá!". "Khi nào bạn có thời gian lên đây, tớ sẽ đưa bạn đến đấy!". "Ừ, hứa nhé?". "Hứa... Ngủ ngon nha!".

Nick của Mai Mai sẫm lại, tôi mới chợt nhớ là mình không nói với cô cuộc gặp gỡ hôm nay đã đón nhận một thời khắc đặc biệt trong năm. Tôi không biết liệu nó có làm thay đổi điều gì trong cuộc sống của cả hai. Tôi mong cô tiếp tục giữ được hạnh phúc. Bởi tôi hiểu người phụ nữ, khi đã nổi loạn, thì chỉ càng đau khổ hơn. Dẫm chân đến một nơi xa lạ, sẽ dễ bị trượt ngã, dù rằng cú ngã sẽ đẩy người ta đến một nơi xa hơn, rộng lớn hơn, nhưng ngã thì vẫn là ngã. Giữa một không gian quá rộng, tìm người thực tâm đỡ mình dậy khó khăn vô cùng.

Một năm nữa, vào lúc 20h 09 phút, ngày 20/09/2009, đất trời sẽ đem lại một thời khắc đặc biệt nữa, 200920092009. Tôi chẳng có dự đoán gì cho tương lai. Nên tôi ngồi trong căn phòng của mình, mong hạnh phúc sẽ không bỏ rơi Mai Mai. Tôi tiếp tục ngắm những chú cá, và nhớ đến người đã mang chúng đến với cuộc sống của tôi..., nhưng có khi nào sẽ mang lại một bến đỗ bình yên?

*****
- Mai chuẩn bị đi dạy vài ngày dưới Tiền Giang..., run quá!

- Cố lên, cứ coi dạy học là một buổi nói chuyện bình thường, sẽ thấy dễ lắm!

- Ừ, nếu chuyến này đi tốt đẹp, Mai sẽ gửi quà cho bạn.

Chồng Mai Mai đã không còn đưa tiền chợ gần một tháng nay. Có lẽ vì một dự tính làm ăn riêng nào đó. Mọi chuyện trong gia đình trút lên tấm lưng cô. Mai Mai bắt đầu nhận những lời mời dạy hợp đồng ở một số trường. Khởi đầu một điều mới, thường cảm nhận khá gian nan...

Bẵng qua một tuần, Mai Mai mới online...

- Thật tuyệt vời, cảm giác được đứng trên bục giảng rất hạnh phúc!

- Chúc mừng bạn nha!

- Tớ sẽ nhận dạy trên thành phố nữa, có cơ hội gặp nhau nhiều rồi. Chúng mình sẽ ra đồi chong chóng...

- Hihi... Thực tình chưa ra đó bao giờ hết á! Nên bạn phải chỉ đường cho tớ!

- Sẵn sàng! Khi nào lên thành phố, Mai sẽ gọi cho bạn nhé!

*****
Tôi gửi một tin nhắn: "Anh ơi! Lát nữa qua thay nước cho cá nhé!". Ngày mai, bọn cá cảnh của tôi, sẽ được bơi trong làn nước mới, dù bể kính vẫn cũ. Như Mai Mai đã hít thở một bầu không khí mới, song bao quanh mình vẫn là những ràng buộc thân quen. Tôi cũng sẽ cố gắng làm cuộc sống của mình tươi mới hơn...

Theo Đất Việt  -  Post by : Mr.Mika nguyễn

Các tin cũ hơn



Hỗ trợ khách hàng

Tổng lượt truy cập:

15,718,868

Truy cập hôm nay:

511

Đang trực tuyến:

35