Nhàn đã tứ tuần nhưng vẫn là gái trinh. Mà Nhàn đâu phải loại kém nhan sắc gì. Thậm chí Nhàn còn được tạo hóa ban cho một thân thể đậm đà nữ tính. 14 tuổi Nhàn đã nây nẩy cặp mông, khuôn ngực vun cao sau lần áo mỏng. Vậy mà Nhàn vẫn vô tư cởi trần cùng đám bạn trai nhảy ùm xuống sông tắm. Mỗi lần thấy Nhàn như vậy, mẹ lại nhăn mặt lẩm bẩm.

" />

, Ngôn ngữ:

Việt Nam | English

Người đàn bà cô đơn


Nhàn đã tứ tuần nhưng vẫn là gái trinh. Mà Nhàn đâu phải loại kém nhan sắc gì. Thậm chí Nhàn còn được tạo hóa ban cho một thân thể đậm đà nữ tính. 14 tuổi Nhàn đã nây nẩy cặp mông, khuôn ngực vun cao sau lần áo mỏng. Vậy mà Nhàn vẫn vô tư cởi trần cùng đám bạn trai nhảy ùm xuống sông tắm. Mỗi lần thấy Nhàn như vậy, mẹ lại nhăn mặt lẩm bẩm.

Nhàn vẫn vô tình nghe mấy chú tán tễu với nhau: "Con bé Nhàn sau này lớn lên khối anh chết"; "Tướng con bé ấy ấy mà, vô phúc cho anh nào chân yếu tay mềm, còn anh nào cứng vía thì cứ gọi là sướng hơn tiên". Hí hí, ha ha, họ cười bả lả hể hả cứ như nàng là một đề tài hấp dẫn lắm. Cũng có khi nàng nghe được những lời tử tế hơn: "Con bé Nhàn có đôi mắt ướt và cặp môi mọng là đào hoa lắm đấy, nhưng cũng khổ". Nhàn không hiểu vì sao... lại khổ.

Học cấp ba Nhàn đã có một thân hình hoàn hảo thiếu nữ, trong khi bọn con gái khối đứa vẫn phẳng như cá thờn bơn. Nhàn bắt gặp những ánh nhìn lén của bọn con trai. Nếu chẳng may có gã trai nào ngồi cạnh Nhàn thì chúng như bị phong.

Hồi đó gần nhà Nhàn có ông họa sĩ tuổi đã trung niên nhưng dáng vẻ vẫn rất trẻ trung hào hoa. Mỗi lần đi học về là Nhàn lại chạy sang nhà ông để xem ông vẽ và nghe kể chuyện về nền hội họa trên thế giới, về cái đẹp vĩnh hằng của nghệ thuật.

"Cháu có thân hình của nữ thần Aphrodied. Đó là tuyệt tác của tạo hóa, cũng là tài sản vô giá của nghệ thuật". Ông họa sĩ bảo với Nhàn như vậy khi nàng đồng ý làm người mẫu để ông lưu lại một tuyệt tác của tạo hóa. Nhưng Nhàn không bao giờ được nhìn thấy "nàng Aphrodiet" hiện hình trên tấm phông của người hoạ sĩ. "Trong nghệ thuật, sự chỉn chu có khi lại trở thành tai họa. Cháu có biết cả thế giới nát óc để tìm cho Thần Vệ Nữ một đôi cánh tay hoàn hảo không? Thật nực cười khi họ nhận ra rằng bức tượng ấy thật tuyệt vời khi thiếu đôi tay".

Nhàn được biết có một người đàn bà đẹp đã bay khỏi bức tranh của ông. "Cháu biết không, ngưòi đàn bà thực sự đẹp khi không nhận ra cái đẹp của mình, sự hồn nhiên bao giờ cũng là cái đẹp vĩnh cửu". Nhưng Nhàn đã đánh mất vẻ hồn nhiên vì Nhàn đã biết yêu thân thể mình từ cái nhìn của ông hoạ sĩ. Nàng yêu ông họa sĩ bằng một tình yêu con trẻ.

Có thể cứ là như thế, có thể sẽ là khác đi, nếu không có sự đột nhiên biến mất của ông. Nhàn đi học về, thảng thốt đứng trước cánh cửa khóa im ỉm của căn nhà ông họa sĩ. Ghé mắt vào bên trong, nàng chỉ thấy những tấm vải phủ kín những bức tranh vẽ dang dở, đồ đạc đã gọn ghẽ.

"Chú Tiến đi thực tế thực tiếc gì ấy. Chú ấy gửi cho con mấy bức tranh kia kìa, bảo thích thì đóng khung mà treo" - Mẹ đang nấu cơm trong bếp nói vọng ra.

Cầm cuộn giấy buộc bằng một sợi dây vải, Nhàn mở ra. Đó là những bức tranh phong cảnh, tuyệt không có bức nào là tranh thiếu nữ và nhất là bức mà nàng đang mong. Mảnh giấy với những dòng chữ to nguệch ngoạc như cố tình thờ ơ: "Cháu Nhàn, chú đi xa một thời gian. Bức tranh vẽ cháu chú vẫn chưa hoàn thành. Còn cháu, chú luôn mong cháu có một hạnh phúc tròn đầy".

Đêm đêm, nàng mơ thấy ánh mắt thăm thẳm của người họa sĩ, mơ những ngón tay dài vung vẩy chiếc bút lông như múa trên tấm toan. Mơ vành môi rộng phủ kín lên môi nàng ngọt ngào ấm áp. Ngực nàng căng tức đau đớn vì thèm muốn bàn tay mềm mại của người họa sĩ vuốt ve lên thân thể nàng như đã từng vuốt ve trên những bức tranh màu. Nàng đã biết yêu với một tình yêu đàn bà, nhưng người đàn ông ấy không trở lại.

Người hoạ sĩ ấy không trở lại một lần nào. Nhàn nghe người ta bảo chú bị một căn bệnh nan y, nên phải trở về quê để người thân chăm sóc. Một buổi sáng nàng quặn lòng nhìn người nhà chú Tiến đến thu dọn đồ đạc, có một vài bức tranh hình như là còn dang dở, họ đem đốt đùng đùng cùng với những rác rưởi ở trước cửa. Nàng chui vào một góc kín, khóc. Không hiểu nàng thương những bức tranh hay thương người họa sĩ.

Nàng kiên quyết thi vào Đại học Mỹ thuật, mặc mọi người trong gia đình gàn và năm đầu nàng bị trượt.

Tranh của anh là cạm bẫy vô hình

Cho mắt em sa vào trong đó

Tâm hồn anh là cửa phòng rộng mở

Em bước vào lạc lối, bơ vơ.

Nàng đề mấy câu thơ vào bức tranh nhỏ nhất của chú Tiến, luôn treo ở đầu giường suốt mấy năm học đại học. Nàng không yêu ai được, lạ thật. Nàng trở thành đề tài bàn tán. Một thân thể phồn thực như thế mà suốt tối thứ bảy và ngày chủ nhật chỉ để lăn ra học vẽ. "Tại nó chẳng có năng khiếu gì cả mà cũng đòi học cái môn đòi hỏi tài năng". Nàng im lặng, nàng thờ ơ. Không có một người con trai nào khiến trái tim nàng rung động. Đêm đêm nàng lại mơ, những giấc mơ ân ái với người đàn ông đã đánh thức bản năng đàn bà trong nàng.

Đã hơn 20 năm trôi qua, Nhàn đã có tất cả những gì mong muốn, nhưng thực ra Nhàn lại chẳng có gì ngoài những giấc mơ. Đôi khi Nhàn cũng thấy cô đơn, nhưng chỉ thoảng qua vì nàng quá bận rộn với công việc của một lãnh đạo cơ quan văn hóa. Có thể Nhàn vẫn tự bằng lòng như thế, nếu như...

Vâng nếu như không có cái buổi chiều hôm ấy, cái buổi chiều như thường lệ Nhàn vẫn lên tập thể dục trên cái ban công phía sau tầng hai, nơi chỉ để phơi quần áo và đặt vài chậu cây cảnh cho mát mắt. Trời bỗng nổi gió sau một ngày nóng ngột ngạt. Nhàn bước ra đứng sát vào lan can để tận hưởng cơn gió chiều hứa hẹn một trận mưa.

Chưa bao giờ Nhàn để ý nhìn xuống khu nhà phía dưới, nơi có những khoảnh sân hẹp, những căn bếp cũ kỹ cùng những vòi nước chảy rả rích suốt ngày. Nhưng hôm nay nàng lại nhìn xuống, có thể vì tiếng dội nước khá mạnh, thật hiếm hoi ở khu thiếu nước này. Và nàng chợt giật lùi lại, bởi ở phía dưới ấy, nàng đã kịp nhìn rõ một thân thể đàn ông đang tắm, trần truồng. Nhàn nhăn mặt bực mình, tại sao anh ta không tắm trong nhà tắm....

Nhàn vội lẻn vào nhà, nhẹ nhàng như sợ có ai nhìn thấy. Nằm vật ra giường, nàng nhắm mắt lại như để quên đi cái hình ảnh chỉ như một cái chớp mắt, thế mà sao nó cứ hiển hiện thật rõ nét, dù chỉ nhìn được từ phía sau lưng, nhưng cũng đủ để nàng nhận ra một thân thể đàn ông với những thớ thịt cuồn cuộn, nâu bóng dưới làn nước chảy.

"Cộc cộc cộc..." - tiếng gõ cửa, nhẹ nhàng và nhẫn nại. Nhàn thoáng khó chịu vì sáng nay là chủ nhật. "Chị gì ơi, có phải nhà chị rơi cái áo tối qua không?". Chết rồi, đêm qua mưa to gió mạnh, nàng quên mất là nàng còn có đầy một dây phơi quần áo chưa kịp lấy vào.

- Của chị phải không? Nó rớt sang nhà tôi, nguyên cả cái mắc đấy - Người đàn ông nói khi chị vừa kịp ló đầu ra.

- Vâng, đúng rồi, cám ơn anh.

"Không có chi". Người đàn ông cũng vội vã quay đi và vào căn nhà ngay bên cạnh. Té ra là người đàn ông tắm hôm qua. Một khách thuê mới, hay là một chủ mới? Căn nhà đó ọp ẹp ẩm thấp lắm, đến nỗi sinh viên cũng không muốn thuê cơ mà. Nhàn biết chủ chính của căn nhà đó đã vào Sài Gòn từ lâu, để lại cho một người bà con trông coi và nhờ bán, nhưng người này không chịu bán mà muốn kéo dài thời gian để cho thuê kiếm tiền nên căn nhà không được sửa chữa. Nàng chợt thấy xấu hổ, chẳng biết anh ta có phát hiện ra cái ban công nhà nàng và chính nó là nguyên nhân khiến nàng quên rút quần áo vào không?

Hôm đó nàng về muộn vì có nhiều cuộc tiếp đãi khách khứa. Thực ra nàng cũng rất ít khi ăn cơm nhà. Có một mình nấu nướng cũng lích kích. Nàng về đến nhà thì trời đã tối om, sờ tay bật điện, sao thế này? Mất điện ư? Không phải, xung quanh các nhà khác vẫn sáng trưng. Nàng mở toang cửa đẩy xe vào, một mùi khét lẹt bốc lên, mùi khét của cháy điện. Nàng lần tìm cái đèn tích điện, bật lên.

Chà, lúc này nàng mới sực nhớ ra, sáng nay đi làm vội quá, nàng đã quên rút cái ấm điện. Trời ơi, biết làm thế nào đây, nàng rất sợ đụng đến điện, nàng định rút điện thoại nhắn tin cho cậu em trai đến sửa. Nhưng nàng chần chừ vì bỗng nghĩ đến người hàng xóm mới.

May quá, nhà bên mở cửa, nàng rụt rè gọi: "Anh gì ơi!". Một cậu thanh niên còm nhom đang ngồi trên giường với cái bàn học nhỏ xíu ngẩng lên: "Cô hỏi gì ạ?", "À à, cô muốn nhờ sửa điện giúp cô với, cô không biết gì về điện cả nên...". "Điện thế nào ạ?" - Người đàn ông từ dưới bếp chạy lên, xoa bàn tay ướt vào vạt áo.

Rồi anh ta quay ngay vào trong nhà lôi đủ những dụng cụ cần thiết cho việc sửa chữa, lạ thật cứ như anh ta đã biết trước việc này". "Chị soi đèn để tôi nối cầu chì nhé, cháy cầu chì thôi mà", "Xong rồi", đèn bật sáng. Sáng đến nỗi nàng cảm thấy ngượng ngập. "Cám ơn anh, anh mới chuyển đến đây ạ, lát nữa mời anh sang uống nước nhé". "Vâng, không có chi". Nàng tắm rửa dọn dẹp qua loa rồi pha một ấm trà, nhưng không thấy anh ta sang. Sáng sớm khi nàng dắt xe ra ngoài thì đã thấy nhà khóa cửa. Họ đi đâu mà sớm thế?

Dạo này nàng hay thích về nhà nấu cơm ăn chứ không ăn linh tinh ở ngoài nữa. Có hôm nàng về rất sớm, mua hẳn một con cá to, kỳ cạch nấu nấu nướng nướng, cứ như chuẩn bị thi nấu ăn, rồi nàng múc một bát canh to bưng sang nhà anh hàng xóm. Cho mà nói như phân bua: "Tôi thèm ăn canh dấm cá, mua con nhỏ thì không ngon, mua con to thì ăn không hết, nên tiện thể tôi nấu luôn...".

Chủ yếu nàng muốn cám ơn những việc mà anh đã giúp nàng. Nào là cái quạt điện vẫn kêu sòng sọc, vào tay anh một loáng đã êm ru. Cái ấm điện cháy, nàng định vứt đi, anh bảo đưa anh đi thay, chỉ mất chục ngàn. Cái ổ cắm điện bị lỏng, cắm phích cứ phải ấn ấn xoay xoay mãi mới vào điện, anh kỳ cạch một lúc là đâu vào đấy.

Đó là chưa kể cái cửa sổ đã lâu rồi đóng không khít, anh bào bào sửa sửa thế nào mà đóng khít khao như cửa mới. "Sao mà anh làm cứ như thợ ấy" - Nàng tấm tắc. "Thì tôi vốn là thợ mà lị, trước khi làm một thợ xe ôm lành nghề thì tôi vốn là một thợ tiện lành nghề của một xí nghiệp cơ khí lớn nhất tỉnh. Sau đó xí nghiệp ít việc, lương không đủ sống, tôi bỏ đi làm thuê linh tinh, làm mộc làm nề, nên mới biết lắm nghề thế". "Bố con anh thuê căn nhà này làm gì, ở như vậy ảnh hưởng đến sức khỏe lắm?". "Chúng tôi ở tạm thôi, cháu nó có tiêu chuẩn ở trong ký túc xá, nhưng vì bà mẹ tôi ốm nặng đang phải nằm ở bệnh viện K, tôi phải ra đây chăm sóc cụ, nên thuê nhà để hàng ngày có chỗ đi đi về về. Cháu nó cũng đến ở cho vui thôi".

Té ra nàng cũng là người thích nấu ăn và nấu ăn cũng ngon ra phết. Mỗi khi bố con anh hàng xóm tấm tắc khen những món ăn nàng đem sang, nàng thấy sung sướng như chưa hề có một niềm hạnh phúc nào như vậy.

Tuy nhiên anh hàng xóm chạy xe ôm lắm khi cũng đến khuya mới về. Đã thế, mấy hôm nàng để ý không thấy anh ở nhà, dấu hiệu là không nghe thấy tiếng tắm rửa oàm oạp phía sau. Từ hôm bắt gặp anh tắm nuy đến nay, Nhàn không dám lên ban công một lần nào vào buổi chiều nữa.

Nhiều khi nàng nhận ra nàng chỉ nhìn thấy anh ta với một thân thể nâu bóng cuồn cuộn những bắp thịt chứ không phải bằng bộ quần áo bộ đội cũ kỹ. "Bố cháu phải ở luôn trong bệnh viện, mấy hôm nay bà cháu mổ" - Cậu con trai trả lời không mấy mặn mà, làm nàng không dám hỏi cặn kẽ.

Nàng mua hai hộp sữa bột, đứng đợi trước cổng bệnh viện suốt cả buổi chiều. Nàng đoán không sai, chắc chắn anh phải đi ra ngoài mua cái gì đó. Và nàng đã gặp anh. "Chị, cám ơn chị" - Anh run run nói, mắt không dám nhìn nàng. "Không có gì, tôi thật vô tâm, không biết bà cụ lại nặng thế".

Nàng rủ anh cùng đi ăn chiều. Nàng đã từng ăn cùng với nhiều đàn ông, nhưng sao lần này nàng lại thấy hồi hộp đến thế. Một bữa cơm bình dân ngoài quán, nhưng nàng có cảm giác như đang được ăn trong một gia đình. Nàng được gắp thức ăn mời anh, hỏi anh món này món kia ăn có được không? Tất cả điều này hình như trước đó là người khác dành cho nàng.

Cơn bão lớn sắp đổ bộ vào thành phố, chỉ trong vòng đêm nay. Đài truyền hình thông báo khẩn cấp. Tuy nhiên sống giữa thành phố, chẳng mấy ai quan tâm cho lắm, người ta chỉ sợ nhất là mất điện. Nàng cũng ngại mất điện nên về sớm, qua chợ mua ít thức ăn chuẩn bị cho bữa chiều và có thể cho cả ngày mai, nàng cố ý mua cho cả bố con anh hàng xóm.

Trời vừa sập tối, thì những cơn gió mạnh đã va đập những cánh cửa ầm ầm, và điện vụt tắt. Nàng bật công tắc chiếc đèn tích điện để bàn rồi đóng chặt cửa, nằm dài trên giường, chẳng còn lo gió thổi tắt đèn như dạo trước. Thật giá trị nhất chuyến đi Móng Cái vừa rồi là mua chiếc đèn này, chứ không như một lô các đồ điện tử đã lần lượt giở chứng.

Rồi nàng bỗng bật dậy, xách vội cây đèn sang nhà anh hàng xóm. Khi cửa vừa mở, chút sáng duy nhất lập lòe trong nhà vụt tắt ngấm, nhưng nàng nhận ra, cậu sinh viên đang ngồi trước chiếc bàn với ngọn nến vừa tắt còn vương một làn khói mỏng. "Cháu dùng chiếc đèn tích điện này mà học, cô không làm gì tối nay cả". Mắt cậu sinh viên sáng lên: "Vâng, cháu cám ơn cô, sáng mai cháu phải thi hết môn rồi". Nàng quay về, cũng chợt nhận ra, nhà nàng chẳng có một cây nến nào. Đang mò mẫm nhờ những tia chớp bên ngoài, chợt nàng nghe tiếng anh hàng xóm đứng trước cửa: "Chị cầm cây nến mà thắp chứ, tối thế biết lối nào mà lần. Tôi biết chị không trữ nến đúng không?". "Vâng, vâng, anh cho tôi mượn, để tôi tìm cái bật lửa đã". "Tôi mang sẵn đây, để tôi thắp luôn cho chị".

Anh bật máy mấy lần nhưng ngọn lửa không đậu được. "Để tôi đóng cửa cái đã, gió quá" - Nàng vội vàng chạy ra đóng cửa. Nhưng vội thế nào mà nàng va vào ngưòi anh, làm anh tưởng nàng vấp ngã nên giơ tay đỡ, trong một tích tắc, nàng đã chạm sát vào người anh, cũng trong tích tắc nàng nhận ra cái thân thể rắn chắc nóng ran, có mùi xà phòng thơm rẻ tiền nhưng nồng nàn sạch sẽ. "Ối chết, xin lỗi" - Nàng lập cập nhoài khỏi tay anh, anh rời ra rồi bỗng dưng níu lại ôm choàng lấy nàng. Hơi thở anh gấp gáp nóng hổi. Nàng cũng thở gấp gáp nhưng không muốn thoát khỏi anh, nàng áp vào ngực anh, mặc kệ cho vòng tay anh ghì chặt.

Tất cả diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng thở nhẹ cùng tiếng gió ào ào bên ngoài, giật tung những chiếc lá khô rơi xào xạc. Vũ điệu của hai đôi bàn tay cứ mỗi lúc một xoắn xuýt hơn, bấu chặt hơn như không tải nổi cơn cuồng phong trong hai thân thể. Họ lăn ngay ra cái nền lát gạch hoa lạnh tanh vẫn không dập được sức nóng của dục tình.

Anh chỉ còn kịp nhoài tay đóng vội cánh cửa rồi lao vào nàng khi đó chỉ còn là một Eva... "Em..." - "Anh..." - Tiếng nói bật ra khi vũ điệu cơ thể sắp kết thúc, như tiếng gọi sơ khai của loài người. Hình như bên ngoài gió đã thôi gào thét, những hạt mưa lộp bộp rơi xuống, bão đã tan, ở thành phố ít khi phải chịu những cơn bão lớn.

Nàng rã rời như vừa trên thiên đường rơi xuống mặt đất. Anh cúi xuống nói khẽ khàng: "Chị Nhàn, tha lỗi cho tôi, tôi... tôi không thể kiềm chế nổi". "Anh về đi" - Nàng quay mặt giấu những giọt nước mắt nóng hổi từ từ ứa ra.

Đã mấy ngày rồi nàng tránh mặt anh, mà hình như anh cũng vậy. Chẳng lẽ buổi sáng anh đi thật sớm và cố tình về thật muộn? Mà thực ra nàng đâu có giận anh. Đã một tuần trôi qua, nàng không thể chịu nổi. "Bố có nhà không, cô muốn nhờ sửa cái lò vi sóng, nó bị..." - Nàng chưa nói hết câu thì cậu con trai đã trả lời cộc lốc: "Bố cháu không có nhà". "Vậy khi nào bố về...".

"Bố cháu không về đây nữa, bố cháu đưa bà cháu về nhà rồi, à cháu gửi cô cái đèn". "Thôi cháu cứ cầm lấy mà dùng, cô có cái khác rồi". "Không, cái đèn này ngồi học nhức mắt lắm". "Hay tại hôm đó cháu học khuya quá, chứ thỉnh thoảng dùng khi mất điện thì ...". "Hôm đó cháu cũng đâu có dùng, học một lúc thấy nhòe mắt cháu phải tắt đi đấy". Nàng thấy chân như sắp khuỵu xuống. Nàng cố nói thật tự nhiên: "Thôi, cháu cứ để đấy, cô về đây".

Nàng nằm trên giường không biết đã bao lâu, nhưng không tài nào ngủ được. Mắt nàng mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Trên đó là hình ảnh người đàn ông đang tắm, thân thể bóng loáng lăn tăn những hạt nước đọng trên bờ vai nâu sậm. Nhiều đêm nàng đã muốn ghì siết lấy cái thân thể ấy.

Không giống với những đêm nàng ân ái với hình bóng người họa sĩ của nàng. Nó không đẹp đẽ lãng mạn, nhưng lại quá sôi sục và ngọt ngào. Nàng bật dậy và nàng muốn vẽ, một ngọn lửa đam mê nghệ thuật bùng cháy trong lòng. Tại sao không phải là một bức người đàn ông tắm nhỉ. Xưa nay người ta cứ bận tâm với những vẻ đẹp muôn kiểu của đàn bà khỏa thân, mà không biết đến sự khỏa thân của đàn ông tắm mới tuyệt làm sao.

Nàng biết từ khi là một họa sĩ đến giờ, nàng chưa hề vẽ nổi một bức tranh nào cho ra hồn. Vậy mà nàng vẫn đang lãnh đạo cả một nhóm họa sĩ có tầm cỡ hẳn hoi kia đấy. Nàng ngồi bật dậy, lấy giá vẽ và vẽ như lên đồng. Những đường cọ cứ vung vẩy, lúc miết một cách quyết liệt, lúc lại run rẩy như không dám chạm vào tấm toan. Đến gần sáng thì nàng gục xuống thiếp đi.

Bức chân dung một người đàn ông vừa như rõ nét lại vừa như nhòe đi trong làn nước đang chảy từ trên vai xuống. Nàng đi làm mà tâm trạng để hết ở nhà. Bao giờ về đến nhà nàng cũng vội chạy lại chỗ bức tranh để ngắm, mà như không phải để ngắm. Nàng hồi hộp muốn xem nó thế nào, như một cậu bé trồng cây, hàng ngày sốt ruột muốn đến xem cây đã lớn chưa. Nàng cảm thấy như một ngày nào đó người đàn ông trong bức tranh sẽ bước ra...

Một ngày, nàng đi về và nhặt được một phong thư, không tem, không tên người gửi, người nhận, nó được nhét vào khe cửa nhà nàng. Trong thư là một dòng chữ rắn rỏi: "Chị Nhàn, tôi đã trả nhà và dọn về quê rồi. Tôi biết chị giận tôi lắm vì tôi đã không gặp chị để chào một lời từ biệt. Nhưng có lẽ như vậy tốt hơn cho chị. Tôi ra đi thực sự rất thương chị, và cả nhớ nữa, mặc dù có thể chị không thèm tình thương của tôi. Nhưng điều này tôi phải nói. Tại sao chị phải như vậy. Tại sao chị không sống đúng với bản thân mình. Tôi luôn mong chị có một hạnh phúc mà đáng ra chị phải có. Tha lỗi cho tôi. Chào chị".

Nàng lại chỗ bức tranh, gạt tấm vải phủ. Người đàn ông đẹp như tượng thần Davit, nhưng quay lưng lại phía nàng. Vẫn chỉ là bức tranh. Nó không bao giờ trở thành cái thân thể đã đem lại cho nàng những giây phút ngọt ngào, sự rung cảm đê mê của thể xác, cái niềm sung sướng mà bao nhiêu năm nàng vẫn chỉ tưởng tượng mơ hồ. Nàng cũng chợt hiểu rằng vì sao người họa sĩ năm xưa đã không vẽ trọn bức tranh nàng khỏa thân và ra đi không hề trở lại.

Theo Văn Nghệ Công An                                                                                                   Post By : Mr.Mika Nguyễn

Các tin cũ hơn



Hỗ trợ khách hàng

Tổng lượt truy cập:

13,625,853

Truy cập hôm nay:

152

Đang trực tuyến:

76